Làm văn bằng một bài thơ sáng tạo

Làm văn bằng thơ, học sinh đã bày tỏ quan điểm của mình về tình yêu và vật chất một cách hết sức sáng tạo.

Tình yêu và quà tặng

Trăm năm trong cõi người ta
Yêu nhau thường khoái tặng quà cho nhau
Sự đời ai dễ biết đâu
Chuyện yêu lắm lúc có nhiều cái hay

Rằng: ‘Công chúa Mị Nương thửa trước,
Thương chồng, tặng lẫy nỏ thần
Ngờ đâu gặp kẻ vô luân
Vua cha mất nước, bản thân mất đầu’.

Rồi lại chuyện của chàng Từ Thức
Được gia ân thăm thú cõi tiên
Vài ngày du ngoạn triền miên
Thoắt đà dương thế qua liền trăm năm

Nàng sợ chàng về trần bỡ ngỡ
Tặng gói quà, dặn ‘chớ mở ra’
Thức vừa về đến quê nhà
Tò mò hé nắp, tóc đà trắng tinh

Già lụ khụ, da nhăn, mặt mốc
Oán trách nàng, khóc lóc tang thương
Đây quà, ngỡ lẽ bình thường
Bỗng đâu sinh chuyện dở ương thế này

Bạc tiền rõ lẽ trả vay
Nợ ân tình, dễ có ngày trả xong?
Một đời duyên phận đèo bòng
Nặng về chữ ‘nghĩa’ , nhẹ lòng dương gian

Xót người phận gái đa đoan
Cùng đường, phẫn uất, vẫn hoàn tuyết trinh
Ai về hỏi hộ Trương Sinh
Có còn khắc khoải mối tình Vũ Nương

Vẹn lời thề, thủy chung sau trước
Nàng trầm mình hóa với nước non
Tặng chàng một dạ sắt son
Tặng chàng nỗi nhớ mỏi mòn đợi ai

Ngồi in bóng vách, tưởng người đâu đây
Rượu này không uống mà say
Tình này vô ảnh mà ngây ngất lòng
Ấy là đạo vợ chồng son sắt
Ấy là quà đắt nhất trần gian
Người xưa đã dạy thế rồi
Truyền cho con cháu ngàn đời về sau

‘Yêu nhau cởi áo cho nhau
Về nhà mẹ hỏi, qua cầu gió bay’
Có cô gái ở thời nay
Yêu là phải chọn đẹp trai, nhà giàu

Chàng tặng quà giá thật cao
Nàng vờ e lệ rồi trao thân liền
Nhớ nàng Kiều tấm thân như ngọc
Bước đường cùng quyết bán chuộc cha

Chịu nhiều vùi liễu dập hoa
Vẫn là liệt nữ, vẫn là tinh anh
Mang thân đổi lấy đồng tiền
Cứu cha thoát khỏi gông xiềng, tù lao

Dẫu tàn phai, sắc hư hao
Nhưng vì chữ hiếu, dám vào hiểm nguy
Hơn nhiều cô gái ngoài kia
Vì tiền, vì bạc và vì tiếng tăm
Mang tân đổi cái danh hư ảo
Mượn tiếng ‘yêu’ đánh tráo trái tim

Đo lòng người bởi hiện kim
Hào quang che mắt, kiếm tìm tung hô
Giữa đường đời lắm xô bồ
Như cây tầm gửi, chết khô có ngày

Nay núi này, mai trông núi nọ
Lừa bản thân, bôi nhọ nữ nhi
Biết đâu quy luật bất di
Núi cao sẽ có thứ gì cao hơn

Đến ngày phai sắc tàn hương
Bên đời chẳng có người thương cận kề
Đời dài lắm nỗi nhiêu khê
Ai mà biết được mọi bề mai sau

Hồn quý giá, nhưng trao không tiếc
Tình thanh cao phải biết tặng ai
Ngày đêm chẳng quản ngắn dài
Hè đông chẳng ngại nắng dai, mưa phùn

Có riêng một tấm chân tình
Có riêng một chốn cho mình với ta
Tặng nhau những tiếng thiết tha
Tặng nhau một khắc tên là bình yên’.

QTV

bình luận

Tạo tài khoản



Đăng nhập tài khoản của bạn



X

Pin It on Pinterest

X
%d bloggers like this: